Cô gái từ bỏ chàng trai vì quá nghèo và cái kết sau 10 năm gặp lại

06:04 |
Đôi khi những toan tính trong tình yêu lại khiến chúng ta trở thành người thua cuộc. Thừa nhận một điều rằng tình yêu cũng cần có vật chất nhưng đừng để vật chất đó biến chúng ta trở thành người tầm thường và thực dụng.
Trong cuộc sống ai cũng có một mảnh ghép phù hợp với mình, nhiều cô gái mong muốn rằng người yêu họ là một thanh niên lịch lãm, đẹp trai trong khi có người chỉ đơn giản muốn chồng tương là một người yêu cô ấy hết lòng. Nhưng đối với cô gái dưới câu chuyện này lại có một sự lựa chọn hoàn toàn khác. Điều ấy đã đẩy cô vào sự tiếc nuối, hối hận hay là một toan tính vụ lợi khác ghê gớm hơn???
Câu chuyện của hai người họ bắt đầu từ một tình yêu đơn phương có khoảng cách, không phải khoảng cách về địa lý mà là một khoảng trống vô hình về vật chất. Trong khi cô gái là con của một gia đình giàu có thì anh chàng chỉ là một thanh niên nghèo khó.
Cô gái đã từ chối chàng trai vì anh quá nghèo

nh chàng say mê vẻ đẹp của cô gái và quyết định bày tỏ tình cảm của mình. Đáp lại sự mong chờ của anh là thái độ khinh khỉnh của cô. “Mức lương hàng tháng của anh chỉ bằng chi phí sinh hoạt hàng ngày của tôi. Anh mơ khi nghĩ rằng tôi đồng ý yêu anh? Chả hiểu điều gì khiến anh hành động như thế này? Tôi không bao giờ yêu anh đâu. Anh hãy đi tìm một cô gái có cùng hoàn cảnh và cuộc sống như anh nhé!”. Cô gái nói rồi bỏ đi để lại chàng trai đứng đó một mình.
Từng câu nói của cô gái như cứa vào trái tim đang bị tổn thương của chàng trai. Anh đã nhớ từng lời, từng lời trong thái độ gằn gọc và coi thường của cô.
Trung tâm thương mại
Thời gian qua đi, thấm thoát cũng đã 10 năm, dường như ông trời đã sắp đặt một tình huống để họ gặp lại. Trong trung tâm thương mại đông người, cô gái nhanh chóng có thể nhận ra chàng trai năm xưa từng bị mình làm cho bẽ mặt vì muốn trèo cao. “Này , thế nào rồi anh? Chồng tôi bây giờ là một người tài giỏi, mỗi tháng anh ấy có thể kiếm 15.700USD, anh có thể vượt qua mức lương đó chứ?”, cô nói và cười nhếch mép.
Người đàn ông nghe xong câu nói của người phụ nữ anh từng yêu tha thiết, bất giác anh cảm thấy đau đớn, thất vọng vì đã không ngừng nhớ về cô trong suốt 10 năm qua.  Anh không nói gì và bình thản nhìn cô.
Bỗng  nhiên, anh chồng cô gái tiến đến bên cạnh, nhìn người đàn ông đứng đó vui mừng nói:  “Chào anh! Chúc anh một buổi chiều tốt lành! Tôi thấy hình như anh quen vợ tôi?”“Vâng! Cảm ơn anh. Anh cũng vậy nhé! Tôi có quen chị nhà anh”, người đàn ông mỉm cười nói.
Anh chồng quay sang cô gái, “Em yêu, anh muốn giới thiệu với em đây là sếp của anh, anh ấy đang làm chủ dự án 1 tỷ đô mà anh đang làm việc”. Người phụ nữ sửng sốt trước những điều cô đang nghe và không nói được câu gì.
“Anh Carter, tôi có chút chuyện phải đi. Xin lỗi anh chị. Rất vui khi được gặp hai người vào hôm nay”. Đôi vợ chồng đứng đó yên lặng nhìn theo những bước chân của người đàn ông thành đạt cho đến khi anh đi khuất.

Lấy bình tĩnh trở lại, người phụ nữ nghi ngờ hỏi lại chồng: “Đó là sếp của anh?”. “Đúng vậy! Anh ấy là một người đàn ông rất khiêm tốn nhưng anh ấy  từng có một câu chuyện tình yêu buồn. Anh ấy từng yêu một cô gái nhưng cô ấy không chấp nhận vì anh quá nghèo. Anh đã làm việc chăm chỉ, vượt lên cái nghèo và thực sự thành công. Bây giờ, anh ấy là một triệu phú có thể kiếm được hàng triệu, hàng triệu đô la mỗi tháng. Nhưng anh ấy vẫn chưa lập gia đình vì chưa quên được cô gái đó”. 
“Cô gái đó sẽ là một người may mắn nếu cô đồng ý yêu và cưới anh ấy”, anh chồng nói. Tai người phụ nữ như ù đi, cô không nói được câu nào nữa.
 Nguồn Buzz



Read more…

TÌNH VỠ

08:17 |
Vụn vỡ tình xưa ,mất thật rồi
Buông chèo sóng đẩy, mặc thuyền trôi
Người đi với gió không chờ đỗ
Kẻ lại mây lành chẳng đổi ngôi
Trách phận ươn hèn đời bạc bẽo
Thương thân vớ phải mảnh duyên tồi
Ân tình nén chặt nơi tiềm thức
Suốt cuộc đời này có vậy thôi
Read more…

Sau khi chia tay

22:31 |
Người con trai luôn muốn tỏ vẻ mình cứng rắn và không yếu đuối, họ luôn như vậy, lúc chia tay họ có thể không khóc và cố gắng quên để mạnh mẽ hơn nhưng theo thời gian họ không kìm được nữa. Còn đối với các cô gái họ thì dễ yếu lòng hơn họ sẽ khóc và buồn thật nhiều, họ khóc để lấp đi nỗi đau đó và theo thời gian mọi chuyện sẽ trôi qua họ sẽ quen với cuộc sống mới không có người con trai đã làm họ buồn. Suy cho cùng người con trai không hề mạnh mẽ như ta từng thấy, họ cũng rất đa cảm nhưng họ luôn giấu đi, những cô gái đừng tưởng phái nữ sẽ đa cảm hơn nhé sai rồi. Phái nam cũng thế, không kém các cô đâu mà chỉ vì họ giấu chỉ vì sĩ diện của con trai thôi. Thế nếu không tin thì bạn hãy nhìn cách mà đàn ông luôn sợ vợ ấy! Không phải vì sợ bạn thật đâu mà là vì họ yêu người phụ nữ của họ thôi.

Read more…

09/08/2015

08:24 |
Mưa...!
1 cảm giác như mọi khi nhưng lại không giống như mọi khi...
muốn nói 1 điều gì đó...
nhưng lòng thì nặng nề như những hạt mưa vậy!

Read more…

Tổng đài nhắn tin cho anh nhiều hơn em rồi đấy

07:48 |
Tin nhắn không bao giờ là những dòng chữ vô tri vô giác mà nó chứa đựng biết bao tình cảm thân thương, dịu ngọt nhất… Nhắn tin cho anh khó thế sao em?Ngày anh và em vẫn còn yêu, cái điện thoại lúc nào anh cũng mang theo bên mình, cứ sợ rằng em nhắn tin không kịp trả lời làm em lo lắng không yên, cứ sợ rằng em sẽ giận anh… Những ngày đó, anh quen với cảm giác ngày ngày luôn nhận được tin nhắn từ em. em không lãng mạn như nhiều cô gái khác nhưng ít ra em rất chân thành, mộc mạc… Chẳng mấy khi anh nhận được tin nhắn “chúc ngủ ngon” cộc lốc từ em, cũng chẳng mấy khi anh nhận được tin nhắn “buổi sáng tốt lành”, mà chỉ là những tin nhắn hết sức bình thường như đang nói chuyện với nhau vậy, nhưng chừng đó cũng đủ làm anh cảm động phải không em?

Kể từ ngày em đi, cái điện thoại anh lại ném góc này qua xó nọ, chẳng cần quan tâm vì anh biết lâu lâu tổng đài thương tình thì nhắn tin cho anh vài ba tin khuyến mãi, quảng cáo… anh quen rồi, chưa cần nhìn anh cũng biết ai nhắn tin cho anh. Một vài ba tin nhắn đơn giản hỏi thăm nhau khó thế sao em? em xem anh là bạn mà nhắn tin khó thế sao em? Hay em bận rộn quá? Hay em yêu người kia quá nhiểu nên quên mất anh?… anh không có quyền trách móc em, nhưng em à, ở đời người ta vẫn thường có duyên mà không có nợ, em và anh cũng vậy, chúng ta đã từng thuộc về nhau, hãy để những kí ức đẹp đó ở một góc nhỏ trong trái tim em được chứ? em thấy không em, tổng đài nhắn tin cho anh nhiều hơn em rồi đấy…
Read more…

Như Một Lời Chia Tay

07:34 |

Cõ lẽ không dễ để viết về nỗi buồn, bởi nó như một chén rượu cần phải uống, người ta nên kiệm lời và dành thời gian nhấc chén rượu lên để uống cạn nó. Tôi cũng tự cảm thấy số lượng chữ nghĩa của mình trở nên ít ỏi, khi đã đang có quá nhiều từ dành cho em. Thế nên sau một tiếng thở dài thì tôi để cảm giác của mình tràn ra thành chữ, như thế có lẽ đơn giản hơn trong cái cuộc sống vốn không giản đơn này. 
Người ta đi qua cuộc sống của nhau một thoáng, người để lại những dấu ấn nhất định, người hằn sâu lên nó, và tất nhiên cũng có người mờ nhạt như một tờ giấy trắng, muốn cũng không sao nhớ nổi. Có lẽ em thuộc loại thứ tư với tôi - những người có một thứ duyên nào đó với nhau. Đó là một dấu hỏi khá lớn mà từ lâu tôi đã thôi đi tìm câu trả lời. 
Tôi rất thích những câu này của một nhà văn khi tả về một người con gái: "Cái người con gái như thể một người bạn thơ ấu mà anh đã không bao giờ có. Cái người lẽ ra phải ở cùng khu phố với anh lúc nhỏ. Cái người lẽ ra phải thích anh mặc dù không tuyên bố. Cái người lẽ ra phải làm cho anh nhung nhớ, rôi đã chuyển đi... Cái người phải sống trong những giấc mơ toàn bầu trời bằng nước màu đỏ đục không vỡ, đầy những con cá vàng và rùa..." Có lẽ đó cũng là những gì rất hợp với suy nghĩ của tôi về em, chỉ khác với em là những chú thỏ trắng, như mọi người vẫn gọi em. 
Những mối quan hệ trong xã hội này ngày càng trở nên phức tạp, khiến người ta dần dần chỉ còn nhìn nhau bằng những đôi mắt của ngày hôm qua, có lẽ em hiểu điều tôi đang muốn nói. "Chil ạ, thực ra anh biết em đã rất cố gắng." Đó là câu một lần tôi đã nói với em, và giờ đây rất muốn nói lại lần nữa. Tôi thay những điều có thể trách bằng cảm giác rằng em đã cố gắng tốt nhất trong mối quan hệ với những người đi qua đời em - cuộc đời có lẽ làn trọn hai từ ngắn ngủi. Nhưng em đã sống rất đẹp, tôi đánh một dấu đỏ vào điều đó, để nếu có lang thang qua cánh cổng dẫn đến thế giới Bunnyland như một ai đó nói, thì em có thể tự hào giơ dấu đỏ đó lên và bước qua. Em đã sống đẹp. 
Và sự đẹp đó đã làm quá nhiều nước mắt rơi xuống trong một ngày Hà Nội trở nên buồn bã. Có lẽ tôi muốn tin thật ít vào những gì mình nghe, nhưng cũng như âm thanh của chuông Nhà Thờ rung động, nó vẫn đánh vào trái tim từng người yêu quý em những nhát cắt nho nhỏ - về niềm tin và lý tưởng với cuộc sống phù phiếm này. Trúc Phương từng nói với tôi rằng người ta đều có những định mệnh phải trả giá cho chính mình và Chúa trời, tôi nghe câu này trong một ngày Sài Gòn tầm tã mưa và những khúc nhạc buồn, và giờ tôi muốn đặt câu hỏi rằng định mệnh đang bắt em trả điều gì? Có lẽ rất nhiều bạn bè chung giữa tôi và em đã trả lời thay: Life is just fucking unfair. Thôi thì. :) 
Còn muốn viết nhiều, nhưng cũng lại nghĩ những điều đẹp nhất thì có lẽ lại để dành lúc gặp lại em sẽ nói. Sẽ tặng em lần nữa câu chuyện duy nhất viết về em từ cách đây quá lâu, mà tình cờ như một cái điềm không lành - nếu thật thế, quá tình cờ. All for you, my litte Chil. :)
Cuộc sống là một hành trình nho nhỏ mà em thực sự đã đi những bước đẹp nhất. 
From Chonie with love. So... Rest in love, Chil. 
Big hug.
Read more…

7 Bước để đi đến hạnh phúc

06:47 |

Read more…

Nhân cách

20:14 |

Sống cuộc đời biết hay biết dở.
Cư xử rồi cũng rọi thấu con tim.
Đường đi dẫu gặp nhiều trắc trở.
Vẫn hỏi lòng đã hiểu thấu tường tâm.
Ta chiến đấu vốn không mệt mỏi.
Cứ vươn lên trong gian khó âm thầm.
Mọi ưu phiền dẫu bủa vây quàng trói.
Nhưng bật tung bởi ý chí ngấm ngầm.
Và ô hay khôn thay lời nói!
Yêu hòa bình và sáng dạ người ra.
Từ nhân cách theo người hay chỉ lối.
Con đường rồi cũng dẫn lối người qua.
Read more…

Anh biết em đi chẳng trở về

20:14 |

Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa
Anh biết em đi chẳng trở về

Không phải vì anh, chẳng tại em
Hoa thu tàn tạ, rụng bên thềm
Ân tình sớm nở, chiều phai úa
Không phải vì anh, chẳng tại em

Bên gốc thông xưa, mình lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc đam mê
Thôi đành xóa lời thề trăng nước
Bên gốc thông xưa, mình lỡ ghi

Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền
Đàn xưa đã lỗi khúc tơ duyên
Tơ trời không đượm tình âu yếm
Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền

Bể cạn sao mờ, núi cũng tan
Tình kia sao giữ được muôn vàn
Em đừng nên giận tình phai úa
Bể cạn sao mờ, núi cũng tan
Read more…